Bỏ thành phố quay trở về quê hương lập nghiệp, Đỗ Văn Vũ (36 tuổi) đã cùng 3 người bạn đã xây dựng nên một điểm dừng chân, thư giãn gần gũi với thiên nhiên nằm ngay giữa lòng thành phố Bảo Lộc, Lâm Đồng.

“Here we are

Riding the sky

Painting the night with sun

You and I, mirrors of light

Twin flames of fire…”

…..

Giai điệu của bài hát “Star Sky” quen thuộc vang lên giữa một không gian thiên nhiên thoáng đãng. Một ngày làm việc mới lại bắt đầu với âm thanh của những làn gió mát lạnh, tiếng những giọt sương rơi tí tách trên mặt đất, tiếng chim kêu làm xôn xao cả một vùng trời.

6h30 sáng, đều đặn hàng ngày, Vũ đến quán cà phê nhỏ của mình mở một bài hát quen thuộc, lau dọn bàn ghế để chuẩn bị cho một ngày làm việc. Đây là điều làm Vũ hạnh phúc nhất trong suốt quãng thời gian bon chen, kiếm sống ở thành phố.

Vũ là một người làm nghề tự do, đã có nhiều năm sống và làm việc ở Sài Gòn. Công việc của anh đang rất ổn định cho đến năm 2020, khi đại dịch Covid 19 ập đến, anh rơi vào cảnh thất nghiệp và phải rời Sài Gòn quay về quê hương Bảo Lộc.

Mặc dù đã sống và làm việc ở Sài Gòn nhiều năm nhưng anh vẫn luôn nung nấu ý định trở về quê hương lập nghiệp. “Đa số mọi người đều biết đến thành phố Bảo Lộc như một trạm dừng chân để đi lên Đà Lạt chơi, ít ai biết đến nơi này. Nên mình muốn làm một điều gì đó để tạo nên dấu ấn riêng cho quê hương mình”, Vũ chia sẻ.

Với số vốn 0 đồng trong tay, Vũ cùng với 3 người bạn là Bảo, Sơn và Kiên trở về quê hương quyết định xây dựng một điểm dừng chân, thư giãn cho khách du lịch ngay trên một ngọn đồi hoang, nằm ở trung tâm thành phố Bảo Lộc.

Nằm sâu bên trong một con ngõ nhỏ, điểm dừng chân cho khách du lịch của Vũ thậm chí còn không có biển quảng cáo. “Mình được chị Vân - chủ của ngọn đồi này thường tình nên cho thuê lại với giá rẻ. Để tiết kiệm chi phí, mình tận dụng những vật liệu bỏ đi ở nhiều nơi để đem về đóng bàn ghế, tự tay dọn cỏ, tự tay đắp đất cho bằng phẳng”, anh Vũ cho biết.

Không có chi phí để thuê nhân công xây dựng nên anh và 3 người bạn đồng hành của mình phải tự bỏ sức ra để xây dựng. Ngày mưa thì đắp đất, ngày nắng thì đổ vữa xây tường. “Chúng tôi làm từ sáng sớm đến đêm khuya, mặc dù rất mệt nhưng vẫn cười nói rất vui vẻ, anh em chúng tôi rất quyết tâm”, anh Vũ nhớ lại khoảng thời gian khó khăn khi xây dựng quán.

- Anh Vũ này! Tại sao anh đặt tên nơi đây là đồi gió?

- Bởi vì nơi đây có rất nhiều gió

- Vậy tại sao anh lại yêu nơi này?

- Bởi vì nơi đây có những ngọn gió của sự bình yên.

Vũ bước đến quầy pha chế, nhẹ nhàng lau chùi từng chiếc ly để chuẩn bị phục vụ cho những vị khách tiếp theo trong ngày. Có lẽ, sự bình yên nơi đây chính là động lực khiến anh khao khát được trở về quê hương để lập nghiệp sau quãng thời gian sống ở thành phố đông đúc, chật chội.

Lần đầu tiên đặt chân đến đây, tôi đã mất kha khá thời gian để tìm ra địa chỉ. Bởi lẽ, không thể có một định vị nào có thể tìm ra một nơi dừng chân đặc biệt nằm trên một ngọn đồi cao chót vót như thế này.

Đường đi vào điểm dừng chân của Vũ toàn đất đá, gồ ghề và rất khó đi. Ít ai có thể tin được, một nơi dừng chân, thư giãn có thể được xây dựng một cùng đất hoang sơ này. “Người ta thích những nơi ồn ào, náo nhiệt, còn mình thì thích bình yên nên mình tìm về những nơi vắng vẻ”, anh Vũ cười nói.

Anh Vũ cho biết, ban đầu anh chỉ định xây dựng một điểm dừng chân, nghỉ ngơi, thư giãn cho khách du lịch. Nhưng sau khi có một lượng khách nhất định, anh mới nảy sinh ra ý định kinh doanh thêm nước uống. Và từ đó, khách hàng gọi điểm dừng chân của anh là quán cà phê Đồi Gió.

Không gian tĩnh lặng nơi đây rất phù hợp để ngồi uống trà, thư giãn, tránh xa khỏi sự ồn ào tấp nập của thành phố. “Mình đang có những sự bình yên giữa lòng thành phố ồn ào, tâm mình yên, vậy là đủ với mình rồi”, Vũ chia sẻ.

Để giữ lại hơi thở và những cái nguyên sơ nhất của thiên nhiên, Vũ chọn cách không can thiệp quá nhiều vào không gian ấy. Việc Vũ làm khi đặt chân tới chỉ là đắp đất để không sạt lỡ lúc trời mưa, kéo đường điện nước và đặt thêm một vài bộ bàn ghế để khách ngồi.

Kinh doanh thêm cà phê và nước uống, Vũ vừa làm ông chủ vừa kiêm phục vụ. Vũ cho biết anh và 3 người bạn của mình đều là dân nghiệp dư, không có nhiều kiến thức về việc kinh doanh du lịch hay quán cà phê. Tất cả mọi thứ của quán, từ cách trang trí cho đến pha chế đồ uống đều do anh tự mày mò để làm. Anh thường xuyên lắng nghe ý kiến của khách hàng để sửa chữa cho hoàn thiện.

Khi hỏi về điểm đặc biệt của quán, Vũ khiêm tốn chia sẻ: “Quán cà phê mình tuy đơn giản, không có gì đặc biệt nhưng khách hàng đến đây sẽ cảm nhận được nặng lượng của sự bình yên, thư giãn giữa cuộc sống xô bồ hiện nay”.

Hoàng hôn buông xuống, không gian của trong quán cà phê của Vũ yên bình đến lạ thường. Mặc dù chỉ cách trung tâm thành phố Bảo Lộc chưa đến 1km nhưng ở đây không hề có tiếng xe cộ, tiếng ồn ào náo nhiệt của nhịp sống đô thị. Tiếng nhạc du dương phát ra từ chiếc loa nhỏ của quán khiến tâm hồn người dường như lắng động.

Mỗi buổi tối trong tuần, cứ đều đặn đúng 7h tối, quán của Vũ đều thắp đèn lung linh, đốt lửa hồng và tổ chức những buổi đàn hát ghi-ta nhẹ nhàng. Hầu như, thời điểm nào trong ngày, ở nơi đây đều đẹp và mang đến cảm giác bình yên trong lòng mỗi người. Kể cả lúc trời mưa, chỉ cần pha ấm trà gừng, nghe tiếng mưa rơi hòa cùng điêu nhạc êm dịu lãng mạn sẽ khiến lòng người mềm lại.

“Yên tĩnh và thư giãn” là hai từ mà chị Đỗ Thị Hà (25 tuổi, Bảo Lâm) kể về cảm nhận của mình khi đến quán. Là một nhân viên kinh doanh, chị hà thường xuyên gặp áp lực về doanh số hàng tháng. Mỗi lần như vậy, chị đều tìm đến quán để thư giãn. “Ngồi uống một ly bạc xỉu nóng, du dương theo những bản nhạc không lời nhẹ nhàng, tôi cảm thấy đỡ cuộc sống này nhẹ nhàng hơn rất nhiều”, chị Hà chia sẻ.

Hơn một tháng trước, anh Lê Tự Hoàng Hảo (25 tuổi, Bảo Lộc) đã đến quán nghe nhạc trong một đêm nhạc. Từ đó, anh phải lòng vẻ đẹp ở nơi đây nên thường xuyên ghé lại quán chơi ghi ta mỗi lúc có thời gian rảnh. Kể về cảm nhận lần đầu tiên đến đây, anh Hảo ấn tượng về không gian bình yên luôn mang đến cho anh những năng lượng tích cực. “Nếu có thể thì mình muốn được dọn nhà qua quán ở luôn”, anh Hảo vui vẻ nói.

Không biết từ bao giờ, quán cà phê đồi gió của Vũ trở thành nơi trú ngụ cho những tâm hồn mệt mỏi và đang khao khát tìm lại sự bình yên như anh Hảo. Cầm chiếc đàn ghi ta trên tay, anh Hảo vừa đánh đàn vừa ngân nga câu hát giữa không gian thiên nhiên bao la:

“Cầm tấm vé trên tay, anh bay đến nơi xa

Sài Gòn đau lòng quá toàn kỷ niệm chúng ta

Phải đi xa đến đâu, thời gian quên mất bao lâu để trái tim anh bình yên như ngày đầu tiên...”

Bảo Trâm