Mùa hè 2015, khi chúng bạn đang háo hức tốt nghiệp đại học, tôi quyết định kỷ niệm ngày ra trường theo cách đặc biệt hơn: Lên tàu vào thẳng miền Trung với điểm dừng đầu tiên là thành phố Quảng Ngãi, chờ tàu để ra Lý Sơn. Đó là lần đầu trong rất nhiều năm cuộc đời, tôi trân mình nhìn biển Đông mênh mông, con tàu rẽ làn nước trong xanh, loang loáng ánh bạc hắt lên từ mặt biển. Nơi đây khác những bãi biển đục ngầu nơi quê tôi miền Bắc, nơi phù sa âm thầm đổ ra biển. Đó là khởi đầu của một hành trình dài mà từ đó về sau, tôi mải miết đi về phía biển, đi theo tiếng gọi của đại dương mỗi mùa hè. Người ta nói về vô vàn trải nghiệm nhất định phải thử tại Việt Nam: Lên đỉnh Fansipan, đi du thuyền một vòng quanh vịnh Hạ Long hay một lần thấy mình nhỏ bé giữa hang Sơn Đoòng. Mơ về những bãi biển Maldives, Palawan xa xôi, hãy thử một lần chạy dọc biển miền Trung, kéo từ Đà Nẵng tới Bình Thuận để thấy biển Việt Nam cũng xanh thăm thẳm, cũng êm ả trong nắng và rực rỡ trong buổi hoàng hôn.

Phải có lý do để nhiều hội bạn rủ nhau năm nào cũng phải đi Đà Nẵng một lần hay khách nước ngoài nườm nượp tới đây để mỗi dịp hè. Không chỉ là thành phố đáng sống tại Việt Nam hay cách không xa phố cổ Hội An nổi tiếng thế giới, bờ biển từ Đà Nẵng tới Hội An là điểm khởi đầu tuyệt đẹp cho những ai muốn đi dọc biển duyên hải Nam Trung Bộ. Nơi phố thị, nơi biển xanh, Đà Nẵng - Hội An chính là địa điểm lý tưởng cho các bạn muốn tận hưởng nghỉ ngơi tắm biển nhưng vẫn có thể tận hưởng những dịch vụ hiện đại, tiện nghi giải trí thư giãn. Biển Đà Nẵng được đánh giá là “chuẩn mực” cho những bãi biển du lịch, trải dài và thoải, cát trắng và mịn, tuy không trong vắt như những bờ biển vắng người khác nhưng sở hữu những bãi dài tới vài kilomet nên phù hợp cho lượng du khách lớn. Ở trong thành phố có biển Mỹ Khê, đi xa hơn có bãi Non Nước, Mỹ An… Những chiều hè nóng nực, nhiều người chạy xe dọc bờ biển hướng về phía Sơn Trà, loanh quanh qua những con đường đeo phóng tầm mắt tới toàn thành phố Đà Nẵng. Từ trên này nhìn xuống, nước biển ngả một màu xanh sẫm. Lên tới đỉnh Bàn Cờ, người ta thấy như đang ở nơi cao nhất tại trung tâm Đà Nẵng rồi thì phải?

Chỉ cách trung tâm thành phố Đà Nẵng hơn 20km, biển Cửa Đại như khiến du khách lạc vào một khung cảnh khác. Sáng sớm Cửa Đại không đông đúc, chủ yếu là du khách từ Hội An ra. Cát ở đây mịn hơn, bước trên cát như thấy mình tan cùng sóng và gió. Làn nước trong xanh nhạt màu hơn nhưng trong. Xa xa đám xương rồng vươn dài ra phía bờ cát. Một khởi đầu nhẹ nhàng với Đà Nẵng Hội An để mở ra những cung đường thênh thang hơn, lồng lộng gió, thấy tự do vờn bay trên đầu.

Từ bến cảng Sa Kỳ, chỉ mất tầm 30-45 phút để đi tàu tới Lý Sơn. Tàu vừa cập bến Lý Sơn, tôi đã thấy chú chủ homestay chờ ở đó với chiếc xe ô tô cũ kỹ, dễ cũng vài chục năm tuổi. Xe chạy quanh đường ven biển, mở bung cửa sổ để gió lùa vào - vì làm gì có điều hòa, khung cửa cũng muốn bung ra rồi. Cảm giác như được trở về nhà ở một vùng biển quê sau bao năm xa cách, cứ nhắm mắt để cơn gió biển mặn mòi mơn man da thịt, lùa trên tóc. Tôi chạy xe máy xuyên qua những thửa ruộng trồng tỏi mà nhìn từ trên đỉnh núi Thới Lới xuống như ai đó đổ một palette đủ sắc xanh để vẽ. Để tận hưởng trọn vẹn vẻ đẹp biển ở Lý Sơn, hãy chờ tới lúc hoàng hôn và thức dậy chào bình minh. Đảo Lý Sơn lớn không có bãi tắm, đảo Lý Sơn nhỏ thì có bãi vừa nhỏ nhưng làn nước trong vắt. Nghĩ cũng hay, khi đã nô đùa đủ trên sóng nước, người ta chỉ muốn ngồi lặng im ngắm biển. Làn nước vờn qua chân hay làn nước hiện ra trước mắt như ai đó thả rơi sao xuống - lấp lánh, đều có vẻ đẹp riêng cả.

 
 

Hãy ngắm mặt trời mọc từ đỉnh Thới Lới hay ngồi thong thả trên bờ đá nơi bờ ken ngọn hải đăng, bạn sẽ thấy bồng bềnh trong nắng sớm mặt trời, như trong những bộ phim với bình minh trên biển huy hoàng. Khi chiều ngả sang màu đỏ ối, tôi chạy xe đuổi theo ánh mặt trời, hướng về phía cổng Tò Vò, để thấy bóng đá in trên mặt biển trong ánh dương vàng cam đủ sắc. Biển ở đây không duyên dáng, ru êm bờ cát như các bãi tắm tại Đà Nẵng hay Hội An nhưng thuần hậu, mộc mạc như chính cái hồn của hòn đảo nhỏ này vậy.  

Cái tên “Nẫu” không biết từ bao giờ đã gắn liền với mảnh đất Bình Định - Phú Yên để rồi giờ gọi lên thấy thân thương đến lạ kỳ. Chuyến xe đò đưa tôi từ Quảng Ngãi tới Quy Nhơn tới Tuy Hòa; bên trong xe là niềm háo hức, bên ngoài cửa sổ là sóng vỗ dạt dào, như mời gọi người trẻ đi về phía biển để yêu thương xứ nắng nỏ trời xanh này.

Việt Nam đẹp lắm, có nhắc đi nhắc lại cũng không tả xiết được vẻ đẹp của đất nước với hơn 3,000km bờ biển. Tôi miên man cùng những vòng xe để rồi tới Kỳ Co, Eo Gió lúc nào không hay. Người ta mất công đi Jeju xa xôi làm chi khi Eo Gió như một kỳ quan sừng sững của đá núi và sóng biển, dưới ống kính của những người trẻ đam mê nhiếp ảnh hóa sống động và đẹp tuyệt vời. Kỳ Co có lẽ là một trong những bãi biển đẹp nhất duyên hải Nam Trung Bộ, làn nước trong xanh soi thấy tận đáy, cát nâu mịn chẳng thua kém gì Maldives. Những con sóng nhỏ lăn tăn thấy sao êm đềm quá! Nước ở đây không xanh thẫm, pha chút xanh turquoise và xanh ngọc. Dù tôi có cố gắng lắm cũng không thể tạc bức tranh thiên nhiên ấy lên trang giấy, một thiên đường biển thực sự của Việt Nam.

Nếu như Quy Nhơn có bàn tay của du lịch phát triển, đẩy mạnh để thu hút khách du lịch thì Phú Yên, dù nổi lên từ bộ phim “Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh”, vẫn như một người đẹp say giấc ngủ bên biển, từ từ thức dậy đón buổi bình minh. Biển Phú Yên, với tôi là một vẻ đẹp hoang sơ, dung dị hơn những nơi khác. Nhưng ở đó, những lữ khách thấy mình được gần với thiên nhiên hơn, được lắng nghe đại dương trong yên tĩnh. Đứng từ trên ghềnh đá dĩa - tuyệt tác xếp tàng các khối đá do hoạt động của núi lửa cách đây hàng triệu năm, tôi thấy những chiếc thuyền thúng xa xa, thấy vài ngôi làng chài, những đứa trẻ đi lượm rong biển… Có biển, có làng chài, có cuộc sống hòa cùng thiên nhiên, người ta thấy một bức tranh khác của biển, chân thật và nguyên sơ hơn.
   

Phải tới Phú Yên, chạy dọc từ Tuy Phước qua Tuy Hòa, trên con đường biển dẫn tới Đèo Cả để thêm yêu những cuộc sống trầm mặc bên bờ biển. Chẳng phải nơi đâu cũng phố thị ồn ào, cũng resort cao cấp, cũng những hàng dừa ngả nghiêng soi bóng. Tôi tới bãi Môn, bãi Xép để thấy những rặng dứa dại, phi lao, xương rồng lan ra gần sát vách đá, bờ cát. Những con đường dẫn tới biển cũng thưa bóng người, chẳng có nhiều dịch vụ gì cho cam. Có lẽ, tôi không dám nói là “phải”, nhưng những năm tháng 20s còn khỏe, còn đam mê trải nghiệm, hãy thử tới những vùng biển vắng như vậy một lần, để thấy gần hơn với đại dương, để nỗi buồn hay niềm vui trải lòng cùng gió nước cũng riêng tư và nhẹ lòng.

Tôi phóng xe qua Khánh Hòa, Nha Trang chỉ để ngó nhìn một bờ biển tấp nập, đông đúc không kém gì Đà Nẵng. Nha Trang với tôi như một “cô gái nhà bên”, lúc nào cũng được nhiều người săn đón. Tôi muốn đi tìm cho mình chút hương hoa đồng nội, hương biển có vị mặn mòi của những ghe cá, làng chài. Tôi tìm trong ánh nắng những bóng tháp Chăm, những đồng cừu vườn nho nơi Ninh Thuận đầy cát và gió.

Tới Ninh Thuận xuôi về Bình Thuận, thích nhất là được thả mình trên những cung đường biển rộng mênh mông, có những khung hai bên mênh mông là cát, người ta thấy mình như đi lạc ở một vùng miên viễn xa xôi nào đó hay lạc tới miền viễn Tây nước Mỹ. Ninh Thuận không khiến người ta phải ngạc nhiên, ô a vì biển đẹp; cả Ninh Chữ hay bãi đá ở Hang Rái cũng không khiến tôi đam mê đến suýt xoa. Lái xe qua Ninh Thuận, cái được nhất là cảm giác tự do để thả hồn vào trong suy nghĩ về biển trời. Tôi vẫn nhớ những buổi chạy xe từ Phan Rang lên Vĩnh Hy, ngang qua nhiều vườn cừu, vào nghỉ chân dưới tán nho xanh và trò chuyện với những người dân địa phương.

 
 
 

Bài hát ấy cứ văng vẳng bên tai tôi; nắng và gió đây rồi, những con đường trải ra trước mắt, để người trẻ tạm quên đi cuộc sống chộn rộn nơi thành phố, để tách biệt với những xô bồ ồn ã tại nhiều điểm du lịch, để thấy mình trẻ thật: còn chạy được xe máy, còn thích chụp ảnh, thích hát rồi đi theo bóng mặt trời. Chiều về ngồi trên đồi cát Nam Cương, thấy mặn chằng trong tâm hồn vì thương cuộc sống người dân vất vả. Phải tới Ninh Thuận để biết rằng, cuộc sống ven biển cũng muôn màu muôn vẻ, cũng nhọc nhằn và không mơ màng như du khách vẫn mường tượng.

Rồi từ Ninh Thuận, đường vẫn thênh thang trải dài tới Bình Thuận, kéo một mạch tới Bà Rịa Vũng Tàu. Mũi Né với tôi là nơi của khách nước ngoài, dù mùa này vắng vẻ nhưng giá cũng không rẻ để trải nghiệm những resort lấp kín bờ biển. Có chăng, tôi yêu những con đường nơi đây, dẫn từ Mũi Né đến Ninh Thuận: một bên mênh mông cát, bên kia dựa vào biển, ấp ôm bờ bãi. Dừng chân ở Bình Thuận lâu, đừng bỏ qua Phú Quý - hòn đảo xa nhất trên biển Đông nếu không tính Hoàng Sa, Trường Sa và Kê Gà - một hòn nhỏ cách không xa đất liền.

 
 
 
 

Bình Thuận là nơi thích hợp cho cả những người vừa thích nghỉ ngơi thư giãn, vừa thích khám phá vẻ đẹp biển đảo bình yên. Trải nghiệm được cả hai thì có lẽ, bạn sẽ có cái nhìn đa chiều hơn về biển Việt Nam. Tuổi trẻ, là tài sản của mỗi người và những cung đường, từng chuyến đi cũng là của bạn. Không ai có thể định đoạt, phán xét trước 30 bạn phải làm gì, trước 35 bạn phải đi tới đâu. Tôi cũng không thể nói rằng, bạn phải đi hết biển miền Trung mới biết Việt Nam đẹp đẽ tới nhường nào. Nhưng tin tôi đi, nếu có cơ hội, hãy đến thử những bờ biển, ghềnh đá, hòn đảo, cù lao, hải đăng… Đi không phải để check-in, để tick đầy một danh sách điều cần làm trước khi năm tháng qua đi nhưng đó là cách để trưởng thành, để hiểu quê hương hơn và trên hết, là hiểu mình hơn trên những cung đường thênh thang tuổi trẻ.

eTRAVELMAG

Ảnh và Bài viết: MINH ĐỨC

Thiết kế: LINH DƯƠNG