Bạn tôi – một người Sài Gòn hiện tại đang phải ở lại Hà Nội vì kẹt công việc đã nói rằng: “Trong mắt Châu, Sài Gòn là một chàng trai tràn đầy năng lượng và luôn vui vẻ. Thế nên tạm thời bây giờ, chàng trai ấy chỉ đang bị ốm mà thôi. Rồi sẽ khoẻ ngay thôi”. Và Hà Nội của tôi – một cô gái dịu dàng, đằm thắm cũng đang bắt đầu “bị cảm”. Nhưng hơn ai hết, mọi người đều tin cô gái ấy sẽ thực sự vui trở lại.

hanoisubtitle-01

Chúng tôi – thế hệ suốt ngày bận bịu với máy tính – internet – ra đường thì giờ đây đang tập nhích dần một chút với thói quen work from home – làm việc ở nhà. Không còn những buổi sáng chuông điện thoại kêu inh ỏi mấy lần, lúc đấy mới dậy rồi vội vàng phóng xe tới văn phòng, không còn những buổi ngồi trà đá với những đồng nghiệp trên công ty để cười phớ lớ, không còn những buổi “cà phê, cà pháo” tám chuyện rôm rả...

“Hôm nay nắng đẹp ghê, thế mà không được ra khỏi nhà. Mình nhớ mỗi lần vào cuối tuần nắng đẹp, lao xe ra đường chạy lên gọi ngay 1 bát phở Thìn bờ hồ, ăn xong qua Đinh gọi ngay một cốc cà phê trứng ngồi tới tận trưa. Thế mà…” bạn tôi viết trong note với những gì mà nó xem là “kỉ niệm gần đây” với Hà Nội nhưng chưa biết được bao giờ sẽ quay lại.

Ở Hà Nội, thói quen gặp nhau trực tiếp ở quán xá thực khiến người ta nhớ mà! Và hơn ai hết, đã là bạn bè thân quen với nhau thì việc ai hiểu sở thích của người đấy và chỉ cần “alo, cà phê không?” thì sẽ tự biết nên ngồi ở đâu. Thế nên khi Hà Nội “trở bệnh cảm mạo”, nhiều người chợt không quen.

Ở Hà Nội, những lúc tới giờ đi làm hay tan tầm, những lúc đột ngột trời mưa thì việc kẹt xe là điều vô cùng quen thuộc... "như cơm bữa". Tôi vẫn nhớ chị bạn ở Hà Đông hôm đấy đã nhắn tin "khóc lóc" rằng, 5h chiều ra về mà tới tận 7h30 tối mới có mặt tại nhà và tuyến đường Nguyễn Trãi là ác mộng với chị. Thế nhưng giờ người ta chợt không quen khi đường xá Hà Nội thông thoáng quá.

Ở Hà Nội, mọi người có thói quen đi chợ để mua được rau tươi, mua thịt còn “nóng hổi”. Thế mà giờ đây, nhà nào cũng được phát phiếu đi chợ cách ngày, vào một quãng thời gian nhất định, chứ không phải “thích là sẽ ùa đi ngay”. Và người ta lại chợt không quen.

Ở Hà Nội, việc mỗi sáng ùa ra hàng quán thân quen để ăn phở là điều rất dễ bắt gặp. Với nhiều người, phở là “quốc tuý” ẩm thực của xứ Hà thành và ăn phở như là cả một nền văn hoá từ đời này qua đời khác vậy. Thế nhưng một ngày, chỉ ước ao một bát phở bò để xì xụp thôi cũng là điều khó khăn quá.

hanoianh4

Ở Hà Nội, việc lao xe ra đường sáng sớm khi nắng vừa mới lên, rẽ ngang qua qua Phan Đình Phùng chỉ để xuýt xoa rằng mình đang đi ở con đường đẹp nhất Thủ đô là điều ai cũng từng làm qua. Nhưng hiện tại, điều đấy chỉ có thể thực hiện khi Hà Nội “khoẻ” trở lại mà thôi.

Ở Hà Nội, lê la lên ngõ chợ Đồng Xuân, chỉ cần mấy bước chân thôi là có thể thưởng thức đủ hết “cao lương mỹ vị” của Thủ đô. Thế nhưng… Vẫn còn nhiều thứ không quen nữa khi Hà Nội đột ngột “đổi thay”.

hanoisubtitle-02

Ai nấy đều hiểu, Hà Nội bị ốm và cần thời gian chữa lành vết thương. Ai nấy đều hiểu, Hà Nội thì sẽ phải trải qua những đau đớn thì mới có thể xinh đẹp trở lại. Và Hà Nội phải thật rực rỡ thì chúng ta mới có cơ hội “thiết lập lại trạng thái bình thường mới”.

Mấy nay chúng tôi vẫn thường “tạo trend” thú vị - lên kế hoạch hậu Covid. Khi mà tôi bảo tôi sẽ dành trọn một ngày chỉ để phóng xe đi lại trên đường, hít hà mùi hương của Hà Nội, tận hưởng cái kẹt xe đã có một thời ghét tới phát cáu hay chỉ là lao tới Lela chỉ để uống 1 cốc trà quất thơm lừng, thì bạn tôi lại chỉ ước mơ giản đơn – được ăn phở, chỉ là ăn phở mà thôi. Chúng tôi đang có sẵn những cuộc sắp xếp với nhau, và chỉ đợi Hà Nội khoẻ lại mà thôi.

Đối với những người sống ở Hà Nội, như chúng tôi, việc Covid-19 càn quét bao lần qua thành phố này, đã hơn một lần thực hiện giãn cách xã hội thế nhưng chưa khi nào Hà Nội phải “xa nhau” lâu đến thế. Nhiều người chắc hẳn chưa làm quen tốt được với một thói quen mới, thế nhưng ở nhà và đợi Hà Nội khoẻ lại chính là điều mà ai cũng làm tốt được đúng không?

Rồi Hà Nội hay Sài Gòn, Đà Nẵng hay bất cứ đâu ở Việt Nam cũng đều phải tuân thủ 5K, sẽ tiêm chủng và chung tay đẩy lùi dịch bệnh.

Hà Nội cố lên! Sài Gòn cố lên! Việt Nam cố lên! Chúng ta sẽ được ôm ấp nhau sớm thôi

Tác giả: Phương Anh

Biên tập: Mỹ Linh

Thiết kế: Duy Ngọc