Bạn bắt đầu chụp ảnh từ khi nào? Liệu bạn có nhớ điều đó... Hãy cùng nghe những bạn trẻ yêu nhiếp ảnh kể câu chuyện của mình trong bài viết sau.

Làm thế nào để mình biết rằng mình đang sống đúng (14)

"Mình bắt đầu chụp ảnh thật sự từ khi vào lớp 10. Lúc ấy, mình chỉ chụp ảnh bằng điện thoại và chụp rất nhiều. Niềm đam mê chụp ảnh của mình có lẽ xuất phát từ gia đình. Mẹ mình là một thợ chụp ảnh, vì thế mình được tiếp cận với máy ảnh từ khá sớm. Mình được xem rất nhiều ảnh của mẹ và cũng được chụp rất nhiều ảnh từ lúc còn bé". - Hoàn Hảo

''Mình bắt đầu chụp ảnh từ 4 năm trước. Lúc đó, mình vẫn chưa có cơ hội tiếp xúc với máy ảnh, mình chỉ chụp mọi thứ bằng điện thoại. Mình đơn thuần thích lưu lại những khoảnh khắc đẹp đẽ trong cuộc sống dưới góc nhìn của bản thân''. - Tuấn Nguyễn

"Mình bắt đầu chụp ảnh vào năm 2017. Lúc đó, mình tập tành chụp mọi thứ bằng điện thoại. Ở thời điểm ấy, mình đang cần một điều gì đó mới mẻ hơn cho bản thân và chụp ảnh đã xuất hiện đúng lúc". - Hoàng Minh

"Mình bắt đầu chụp ảnh từ khi được học về môn nhiếp ảnh tại giảng đường đại học. Từ lớp học này, mình bắt đầu thích việc chụp ảnh và dành thời gian nghiên cứu về nó". - Như Ý

- Nhiếp ảnh với bạn chỉ đơn thuần là sở thích hay là còn là một điều gì khác?

"Ban đầu, nhiếp ảnh là một phần bắt buộc trong học phần chuyên ngành của mình. Sau này, việc chụp ảnh đã trở thành đam mê.

Với mình, việc chụp ảnh chính là kể câu chuyện bằng hình ảnh. Có những khoảnh khắc, những câu chuyện trong quá khứ bạn quên đi nhưng hình ảnh chính là chìa khóa giúp bạn gợi mở những ký ức đã lãng quên. Từ lúc sinh viên đến giờ, mình luôn giữ thói quen chụp ảnh chính mình vào mỗi tháng. Đây là cách mình quan sát sự thay đổi của bản thân". - Như Ý

"Đối với mình, chụp ảnh không chỉ là một sở thích mà còn là cả một nguồn cảm hứng. Nếu được dùng một từ để nói về điều này, mình nghĩ đó là từ 'Duyên'. Với chụp ảnh mình có thể kể được câu chuyện của bản thân thông qua những khoảnh khắc, những chuyến đi một cách riêng, bình yên và nhẹ nhàng.

Qua những khung hình mình cũng kết nối và có nhiều bạn bè ở các vùng miền khác nhau trên cả nước. Có thêm nhiều kiến thức, học hỏi và tiếp nhận được những năng lượng tích cực mới, làm cuộc sống mình trở nên thú vị và nhiều màu sắc hơn". - Hoàng Minh

"Đối với mình, nhiếp ảnh không chỉ đơn thuần là sở thích. Đó còn là cả đam mê, là lý tưởng sống mà mình luôn muốn cống hiến hết mình. Chính vì vậy, việc chụp ảnh đã bắt đầu trở thành một phần cuộc sống của mình". - Hoàn Hảo

"Với mình, nhiếp ảnh là một đam mê, là một nguồn năng lượng và là một thế gian quan khác của mình. Thông qua ống kính máy ảnh, mình thể hiện được góc nhìn của bản thân đối với mọi vấn đề trong cuộc sống. Nhiếp ảnh cũng giúp mình thu nạp thêm nhiều năng lượng tích cực và kết giao thêm nhiều người bạn" - Tuấn Nguyễn

- Bạn còn nhớ cảm xúc khi sở hữu chiếc máy ảnh đầu tiên?

"Khi đã đi làm, mình mua được một chiếc máy ảnh cũ - Canon 30d và lens fix 50f1.8. Cảm giác sung sướng đến mức mình không thể diễn tả thành lời. Từ một cô bé chụp ké máy ảnh, mình đã có chiếc máy ảnh đầu tiên để ghi lại những khoảnh khắc mình thích". - Như Ý

"Mình vẫn còn nhớ cái ngày mượn mẹ 5 triệu đồng để mua máy ảnh đầu tiên. Đó chỉ là một chiếc máy ảnh cũ nhưng vẫn còn chụp tốt và mình vẫn dùng nó để chụp ảnh cho đến bây giờ.

Cảm xúc lúc đầu có được chiếc máy ảnh của riêng mình thật khó diễn tả. Từ nay về sau, bạn sẽ không cần phải mượn máy ảnh của ai nữa.

Tuy nhiên, sau 3 năm trôi qua, mình vẫn chưa trả cho mẹ số tiền mua máy ảnh. Mình nghĩ mẹ sẽ hiểu cho túi tiền của mình". - Hoàn Hảo

"Nhắc đến chiếc máy ảnh này, mình rất biết ơn người bạn cùng lớp. Đó là chủ cũ của chiếc máy ảnh mình đang sở hữu. Bạn ấy biết rằng mình là người thích chụp nên luôn sẵn lòng cho mình mượn máy.

Cuối cùng, mình quyết định ngỏ ý mua lại chiếc máy đó. May mắn thay, người bạn đó đã sẵn sàng bán máy cho mình với giá rẻ và theo hình thức trả dần dần. Và từ đó, mình có chiếc máy ảnh đầu tiên - chiếc Canon 700d và lens 50-1.8.

Từ lúc khi sở hữu máy ảnh, mình mừng lắm lắm! Suốt mấy tuần liền, mình mang máy ảnh bên cạnh, kể cả đi làm. Bắt gặp bất cứ điều gì thú vị và đẹp đẽ, mình đều dùng máy ghi lại. Máy ảnh đã trở thành người bạn thân thiết của mình và cũng là nguồn cảm hứng to lớn của mình." - Hoàng Minh

"Hiện nay, mình là chủ của Hiệu ảnh số 17. Ban đầu, mình chưa dám kiếm sống với cái nghề chụp ảnh vì nghĩ rằng bản thân còn yếu kém. Hơn nữa, mình vẫn chưa tích đủ can đảm để bước khỏi vùng an toàn.

Sau khi đã quyết định nghiêm túc với cái nghề chụp, mình đã đầu tư thời gian để học hỏi. Bây giờ, mình đã có thể sống bằng công việc nhiếp ảnh. Dù chưa thành công như các nhiếp ảnh gia khác nhưng mình rất vui vì vừa sống được với đam mê vừa lo được cho bản thân". - Như Ý

"Mình rất muốn làm điều đó nhưng mình nghĩ rằng bản thân vẫn chưa thật sự đủ sức. Mình cần phải trau dồi thêm kỹ năng và trang thiết bị để thực hiện được điều đó. Biết đâu trong tương lai, mình sẽ trở thành một nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp và kiếm sống bằng cái nghề này". Hoàn Hảo

"Như Minh đã nói, chụp ảnh là một cái duyên và mình cũng chỉ đang ở giai đoạn say mê hết mình. Còn muốn biến nó thành một cái nghề kiếm sống, mình cần phải học nhiều hơn bây giờ nữa. Cứ để mọi việc tự nhiên vậy, đủ duyên làm nghề thì mình sẽ thử sức". - Hoàng Minh

"Hiện tại, Tuấn vẫn chưa có ý định ấy. Với Tuấn, nhiếp ảnh là một nguồn năng lượng vô hạn, còn bản thân là một chiếc điện thoại đã cạn pin. Mình chỉ đang nhận và nhận thật nhiều từ việc chụp ảnh. Nhiếp ảnh cho mình cảm giác sảng khoái, cho mình sự tự tin, cho mình thêm bạn bè, cho mình sự vui tươi và cho mình những 'buổi tư vấn tâm lý miễn phí'.

Khi đang tận hưởng cảm giác 'chỉ nhận' này, mình không muốn phải 'cho đi gì cả' và càng không muốn đồng tiền chen chân vào để bản thân áp lực". - Tuấn Nguyễn

Donuts (7)

"Mình là một người thích hoài niệm nên những chiếc của mình đều mang màu giả lập film. Đúng như bạn nói, ảnh của mình có màu sắc tươi sáng, mình gọi riêng đó là tone màu Bình Yên. Đơn giản là vì mình thích những điều giản dị, an yên và tươi sáng nên mình muốn ảnh của mình cũng vậy''. - Như Ý

Empty
Empty

"Trước đây, màu ảnh của mình rất tối và ảm đạm. Những chiếc ảnh của mình đã từng trông khá buồn và nặng nề. Sau này, mình dần thay đổi và phủ một màu tươi sáng và dịu dàng lên những tấm ảnh của mình.

Màu ảnh hiện tại đang phản ánh một phần nào tính cách của mình, nhiều màu sắc nhưng vẫn nhẹ nhàng. Ngoài ra, thông qua những chiếc ảnh, mình hy vọng có thể truyền tải được nguồn năng lượng tích cực, thoải mái đến với người xem. Mình mong rằng mọi người sẽ thấy dễ chịu khi ngắm nhìn những hình ảnh ấy". - Hoàn Hảo

Empty
Empty

"Mình gọi thân thương chiếc Instagram của mình là 'những năm tháng đi lạc của tuổi trẻ...'. Bạn thấy đó, mọi chiếc ảnh luôn mang màu sắc tươi sáng và trong trẻo. Đó là hiện thân của mình sau khi trải qua những ngày tháng mất phương hướng trước đó. Mình muốn tìm một thứ gì đó thật an yên và truyền tải nó.

Empty
Empty

Mỗi khi nhìn vào những bức ảnh mình chụp, điều đầu tiên mọi người luôn cảm nhận được là sự bình yên. Và đó cũng là điều mình muốn phản ánh.

Sau những tổn thương và nỗi buồn, chúng ta luôn mong muốn cuộc sống nhẹ nhàng và an yên hơn. Mình cũng hy vọng những khoảnh khắc mình đã chụp lại sẽ chứa đựng những yên bình, hồn nhiên và thảnh thơi ấy". - Hoàng Minh

Empty
Empty

"Có thể nói, màu ảnh này đang phản ảnh 70% con người mình. Mình là một người có những suy nghĩ tích cực và luôn muốn lan tỏa nguồn năng lượng ấy đến với mọi người. Qua những gam màu tươi sáng, mình muốn mọi người nhận được chút vui tươi, trong trẻo và thoải mái. Mình không muốn mang đến cảm giác ‘sao mà buồn thế’ đến với người khác vì cuộc sống này đôi lúc đã buồn lắm rồi!" - Tuấn Nguyễn

Cám ơn Hoàn Hảo, Như Ý, Hoàng Minh, Tuấn Nguyễn vì đã chia sẻ!

Thực hiện bài viết: Hồng Trân