Họ là những cô, cậu làm điều dưỡng viên, bác sĩ đang ở độ tuổi đôi mười, tình nguyên bước chân vào tuyến đầu chống dịch để giúp các bệnh nhân Covid-19 giành lại sự sống.

quote_1

Mình là điều dưỡng Đinh Thị Mỹ Hạnh, 23 tuổi, quê ở Quảng Bình. Mình đã có 4 lần tham gia làm công tác điều trị cho bệnh nhân nhiễm Covid-19 ở Đà Nẵng.

Lần đầu được điều động đi điều trị cho các F0, mình cũng có tâm lý e dè, không dám lại gần người bệnh. Nhưng dần dần, mình nhận ra họ cũng là bệnh nhân và đang rất cần sự chăm sóc, giúp đỡ. Từ đó mình luôn cố gắng chăm sóc, động viện, nói chuyện để họ nhanh chóng khỏi bệnh.

Anh 2

Mình từng chăm sóc một bệnh nhân 70 tuổi nhiễm Covid-19 nặng nhưng bà rất lạc quan, vui vẻ. Mặc dù nhập viên một mình nhưng bà luôn cố gắng ăn uống, phối hợp với các bác sĩ để điều trị bệnh. Nhưng vài ngày sau đó, bệnh tình của bà trở nặng, phải chuyển viện lên tuyến trên nhưng cũng không qua khỏi.

Sau khi biết tin bà cụ đã qua đời, mình rất sốc và đau lòng. Nghĩ về hình ảnh bà nằm viện rồi qua đời một mình, không có người thân, nước mắt mình cứ trào ra không ngừng.

Chứng kiến cuộc chiến giành giật sự sống của các bệnh nhân nhiễm Covid-19, mình suy nghĩ về cuộc đời nhiều lắm. Mình cảm thấy biết ơn cuộc sống, trân trọng những gì đang có và gọi điện hỏi thăm gia đình nhiều hơn vì đâu ai biết được, ngày mai sẽ ra sao.

quote_2

Mình là Lê Quang Anh, 24 tuổi, hiện đang là sinh viên năm thứ 5, trường Học viện Quân y. Khi miền Nam bắt đầu bùng dịch, mình đã ghi tên vào trong danh sách đội ngũ y tế của trường vào TP HCM điều trị cho bệnh nhân nhiễm Covid-19.

Những ngày đầu tiên làm việc trong các trạm y tế lưu động ở TP HCM, mình và mọi người trong đội đều phải làm việc hết công suất. Nửa tháng đầu tiên, đêm nào, mình cũng gần như phải thức trắng vì phải cấp cứu cho người bệnh.

Anh 3

Trước đó, mình từng đi chống dịch ở Bắc Giang nhưng công việc lần đó chủ yếu là lấy mẫu cho các F1, F2, số lượng ca F0 tiếp xúc rất ít. Còn lần này vào TP HCM chống dịch, mình tiếp xúc rất nhiều với các F0. Có ngày, mình đi test nhanh và phát hiện một con hẻm hầu như người dân nào cũng dương tính với Covid-19. Không chỉ lấy mẫu xét nghiệm, mình còn trực tiếp đo huyết áp, lắp bình oxy, ép tim cấp cứu cho các bệnh nhân.

Khi tiếp xúc với bệnh nhân nhiễm Covid-19, mình cũng sợ lắm nhưng mình luôn nghĩ, phải cứu sống được bệnh nhân trước, còn sợ cái gì thì tính sau. Nhưng sau khi cứu được bệnh nhân qua cơn nguy kịch, mình cảm thấy rất ấm lòng và quên mất nỗi sợ của bản thân lúc ban đầu.

Trong những ngày tháng chống dịch ở TP HCM, có lẽ, điều làm mình ám ảnh nhất là sự chết chóc. Những bệnh nhân nhiễm Covid-19 lớn tuổi hoặc có bệnh nền thường chuyển nặng rất nhanh khiến các bác sĩ trở tay không kịp.

Chứng kiến nhiều bệnh nhân qua đời vì Covid-19, mình cũng buồn nhiều lắm nhưng cũng phải cố vực dậy, không giữ cảm xúc tiêu cực quá lâu để tiếp tục điều trị cho những người bệnh khác.

Đối với mình, chuyến đi chống dịch ở TP HCM là cơ hội để mình học hỏi kiến thức và kinh nghiệm thực tế trong việc khám chữa bệnh. Mặc dù chuyến đi này có nhiều khó khăn nhưng mình luôn cảm thấy vui vì người dân ở đây rất thân thiện, luôn dành sự quan tâm cho bác sĩ và nhân viên y tế.

quote_3

Mình là điều dưỡng Nguyễn Thị Mỹ Hiền, 24 tuổi, làm nhiệm vụ phát thuốc, tiêm, truyền nước, chăm sóc cho các bệnh nhân nhiễm Covid-19 ở bệnh viện Hòa Vang, Đà Nẵng. Đây là lần đầu tiên mình tham gia điều trị cho bệnh nhân nhiễm Covid-19 ở tuyến đầu.

Tối ngày 23/8, mình nhận được thông báo tham gia vào đội ngũ y bác sĩ đi chống dịch của cấp trên. Trong thông báo chỉ có thời gian đi là sáng mai nhưng không ấn định ngày về.

243896036_930023194255064_654057355825932004_n

Lúc nhận nhiệm vụ, mình vẫn đang trong ca trực tối ở bệnh viện Nhi Đà Nẵng nên mình không chuẩn bị được gì nhiều, chỉ kịp cho vài bộ áo quần và đồ dùng cá nhân cho vali. Thế là đến sáng ngày 24/8, mình bắt đầu lên xe di chuyển đến bệnh viện Hòa Vang để chăm sóc, điều trị cho các bệnh nhân nhiễm Covid-19.

Lần đầu tiên tham gia chống dịch ở tuyến đầu, mình cảm thấy vui vì được góp sức, giúp ích cho người dân và Nhà nước. Nhưng mình cũng hồi hộp và lo sợ vì không biết, bản thân có hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao hay không.

Vì bệnh viện có số lượng bệnh nhân nhiễm Covid-19 lớn nên mình và các y bác sĩ khác phải làm việc 24/24. Những ngày đầu, mình cảm thấy rất mệt vì phải đeo khẩu trang N95 và mặc đồ bảo hộ cả ngày. Mồ hôi chảy thấm ướt hết quần áo bên trong, tắm chắn bảo hộ mờ mờ khiến mình rất khó khăn trong việc lấy máu của bệnh nhân.

Tuy nhiên, đối với mình thì tất cả những khó khăn đó đều là những kỷ niệm đáng nhớ. Dù làm việc căng thẳng, áp lực nhưng mình luôn cảm thấy vui vẻ trong thời gian tham gia chống dịch. Ở đây, đội ngũ y bác sĩ rất hòa đồng, hay giúp đỡ lẫn nhau trong công việc, bệnh nhân thì thân thiện, đôi lúc họ còn động viên tinh thần cho mình.

Bài viết: Mai Bảo Trâm

Thiết kế: Duy Ngọc

>>> Bài cùng tác giả: Youtuber người Mỹ: "Chiến tranh Việt Nam luôn là một phần đặc biệt trong tôi"