travelmag (6)

- Thời gian qua, tình hình dịch bệnh ảnh hưởng đến kinh tế nghiêm trọng, du lịch lại là ngành không thiết yếu, một travel blogger như Ngô Trần Hải An bị ảnh hưởng thế nào?

Theo tôi, ngành du lịch cũng rất quan trọng, và travel blogger như tôi cũng bị ảnh hưởng nhiều. Tất cả các kế hoạch đi quảng bá du lịch, phối hợp với Sở du lịch của các tỉnh thành,... của tôi đều bị dời lại. Khoảng 70 - 80% các kế hoạch của tôi phải hủy vì dịch. Bên cạnh đó, những dự định cho các chuyến đi cũng phải dời lại vì không thể di chuyển, các chuyến đi nước ngoài bị hoãn hoàn toàn.

Trước đây, cụ thể trong năm 2019, thời điểm chưa có dịch, tôi ở nước ngoài tới 152 ngày, đi 19 quốc gia. Nhưng với tình hình dịch như hiện nay, chắc phải rất lâu về sau mới có cơ hội được đi như vậy.

- Bắt một người thường ở yên một chỗ đã khó, với một "chân đi" như anh lại càng khó hơn, anh làm gì để thích nghi với nó?

Phải công nhận rằng ở giai đoạn đầu bản thân rất khó để thích nghi, bởi tôi đã quen với việc đi đó đây để khám phá, học hỏi và trải nghiệm những điều mới mẻ. Tuy nhiên, cuộc sống không phải mọi việc đều thuận theo ý mình, tôi cho rằng việc thích nghi với điều mới là một phần thử thách bản thân.

Người ta thường nói: "Sông có khúc, người có lúc", trong thời điểm dịch, tôi chuyển qua phần sản xuất nhiều hơn. Hằng ngày tôi bắt đầu lọc hình ảnh, dựng video và đẩy mạnh cho ra mắt các sản phẩm online.

Cụ thể, tôi vừa cho ra mắt kênh Tiktok cá nhân để chia sẻ nhiều hơn về các chuyến đi và hành trình trải nghiệm. Việc này một phần giúp tôi có được công việc đúng đam mê, sở thích của mình, đây là hướng điều chuyển của tôi trong tình hình hạn chế đi lại.

travelmag (7)

- Du lịch phượt khó khăn hơn nhiều so với loại hình nghỉ dưỡng thông thường, hơn nữa còn mạo hiểm, đánh đổi nhiều thứ, vì sao anh vẫn chọn theo đuổi?

Thật ra tôi nghĩ phượt không phải là một loại hình du lịch mạo hiểm. Theo tôi, định nghĩa phượt có thể hiểu nôm na là bạn khám phá mọi điểm đến bằng cách của bạn chứ không phải theo sự sắp đặt của một ai đó. Ví dụ khi mua một tour du lịch, sẽ có người lên kế hoạch cho chúng ta, còn phượt là tự đi theo cách của mình và khám phá nó bằng cách mình mong muốn.

Ví dụ, đi Vũng Tàu theo kế hoạch riêng, tự khám phá thì theo tôi đây đã là một dạng phượt rồi. Thường tôi sẽ đi theo cách riêng để trải nghiệm những điều mới mẻ. Khi ra miền biển, tôi sẽ theo ghe tàu những cô chú ngư dân, cùng họ ra biển xem cách mưu sinh, đánh tôm, đánh mực,.. những điều này giúp tôi luôn có những trải nghiệm đặc biệt.

Cái mà tôi theo đuổi là sự trải nghiệm đặc biệt của loại hình du lịch phượt chứ không phải chỉ theo đuổi những sự mạo hiểm.

- Quyết định theo đuổi đam mê này, anh đã đánh đổi những gì?

Tôi nghĩ bản thân đã đánh đổi khá nhiều. Thứ nhất là thời gian, bởi phải mất rất nhiều thời gian để có được những trải nghiệm của riêng mình. Thứ hai, khi đi về những nơi chưa biết rõ về nó, chưa có nhiều thông tin và chưa có kế hoạch, bản thân cũng đánh đổi một chút sự hiểm nguy.

Hồi tôi đi khám phá mốc 17 Sông Đà, mốc 42 cao nhì Việt Nam, mốc 79 cao nhất cả nước,... là những chuyến đi cực kỳ nguy hiểm, đôi lúc rất căng thẳng, mệt mỏi.

Khi mình theo đuổi đam mê này thì sẽ không có thời gian dành cho những việc khác, bởi thể, tôi không có những trải nghiệm khác giống như bạn bè của mình.

3

- Nhiều người thường lựa chọn một cuộc sống an nhàn, trong tầm kiểm soát nhưng anh lại rời xa vùng an toàn của bản thân, gia đình có chấp thuận?

Thật sự, ban đầu gia đình không ai chấp nhận cả, còn bảo tôi suốt ngày chỉ đi lông bông. Tuy nhiên, sau mỗi chuyến đi, tôi đã học hỏi được nhiều điều, thay đổi con người và dần đánh giá lại xem đam mê của mình có tốt hay không. Sau nhiều lần suy nghĩ, tôi nhận thấy đam mê của mình cũng không hại đến ai, bản lĩnh của tôi lớn dần lên và khả năng xử lý những sự cố tốt hơn và kiến thức, hiểu biết cũng ngày càng dày lên.

Những chuyến đi cho tôi rất nhiều cơ hội để học hỏi, thay đổi bản thân và trưởng thành hơn, lấy bản lĩnh từ những chuyến đi đem về vận dụng cho cuộc sống, tôi cảm thấy mọi khó khăn trở nên đơn giản hơn rất nhiều và bản thân có thêm nhiều động lực để vượt qua những thách thức.

Vậy nên, tôi thấy những chuyến đi của mình rất tuyệt vời. Chắc tôi sẽ đi cho đến năm mình 70 tuổi, cho đến khi già thì thôi (cười).

- Trong hành trình khám phá, đã bao giờ anh đối mặt với sinh tử chưa, lúc đó anh nghĩ đến điều gì, có còn muốn tiếp tục đam mê dịch chuyển?

Thật ra, trong những thời khắc gặp nguy hiểm, người ta không có tâm trí để nghĩ ngợi những điều xa xôi đâu. Lúc đó, tôi chỉ nghĩ phải làm sao để vượt qua giây phút hiểm nguy ấy.

Tôi vẫn nhớ như in lần đi cột mốc 42, leo vách đá thẳng đứng, bên dưới là suối sâu, bề ngang đứng chỉ một bước chân, mọi sơ sẩy đều có thể dẫn đến cái chết. Ngay thời khắc đó, tôi chỉ nghĩ mình phải cẩn thận, làm sao để cố gắng vượt qua thôi.

Khi vượt qua những lần như thế, tôi càng có niềm tin rằng cuộc sống luôn luôn có những khó khăn không biết trước. Nhưng chỉ cần nỗ lực thì tự khắc sẽ có cách vượt qua. Tư duy này cứ đóng đinh, ghim sâu trong đầu tôi. Vậy nên sau này, mỗi khi gặp phải khó khăn, tôi thấy mọi thứ dường như không còn quá bế tắc nữa, chỉ cần cố gắng sẽ có cách vượt qua.

Về việc ổn định, tôi thấy cuộc sống này có thăng có trầm, có nguy hiểm cũng có bình an. Đam mê những chuyến đi không phải là tôi dấn thân vào một chuyện vô nghĩa mà nó cho mình những bản lĩnh, trải nghiệm tuyệt vời nên tôi sẽ đi mãi mãi, không bao giờ kết thúc những chuyến đi.

4

- Khi anh chia sẻ những câu chuyện hiểm nguy, sinh tử cận kề, gia đình, người thân phản ứng thế nào? Họ có xót và khuyên anh nên chọn một nghề an toàn, thoải mái?

Về người thân, ban đầu mọi người cũng cảm thấy lo lắng nhưng dần dần đã hiểu vì tôi chứng minh được rằng mình có cân nhắc và không bao giờ đem sinh mạng ra đùa giỡn. Cuộc đời là những chuyến đi chứ không phải là một chuyến đi, nên khi nào cảm thấy không đủ khả năng, tôi sẽ không thực hiện.

Ví dụ, tôi thích đi leo đỉnh Everest nhưng vẫn quyết định không leo vì biết bản thân không đủ khả năng. Tôi thích đi thi Iron Man - 3 môn phối hợp 90 km nhưng biết mình không đủ trình độ nên không tham gia. Tôi luôn biết dừng một cách phù hợp ở đúng khả năng của mình.

- Theo đuổi đam mê là một chuyện nhưng kinh tế là phần không thể tách rời trong cuộc sống, anh làm thế nào để cân bằng điều này?

Bên cạnh làm travel blogger, tôi còn là một nhiếp ảnh gia, có một công ty nho nhỏ của riêng mình để nhận chụp ảnh cho các khách sạn, nhà hàng, resort, review... Đây mới là nghề mang lại thu nhập chính cho tôi, còn travel blogger là tôi làm vì đam mê. Nhưng may mắn, đam mê này cũng đem lại cho tôi một ít thu nhập.

Empty

- Nhiều người xem travel blogger là một cái nghề, có thể kiếm sống và đem lại thu nhập cao, bản thân anh thấy thế nào?

Bản thân tôi vẫn không xem travel blogger là một cái nghề. Tôi không khuyên các bạn trẻ lao vào travel blogger nếu như bạn chỉ muốn hành nghề. Nếu bạn có đam mê và khả năng thật sự thì hãy làm một travel blogger. Tuy nhiên, làm gì thì bạn cũng phải tìm hiểu thật kỹ trước khi xuất phát.

Ví dụ, khi làm bác sĩ, y tá, kỹ sư,... dù người khác có thích mình hay không thì mình vẫn có thể đi làm kiếm tiền. Còn travel blogger là việc mà bạn chia sẻ những chuyến đi, những kinh nghiệm của mình dành cho người khác, họ sẽ yêu thích, theo dõi bạn.

Điều đó có nghĩa, mình có thành công hay không là nhờ vào sự yêu thích của người khác. Dù bạn có giỏi cỡ nào, có đi nhiều bao nhiêu, chụp ảnh có đẹp đến mức nào đi chăng nữa mà không được mọi người yêu thích, đón nhận thì nó vẫn là một sự thất bại. Do đó, tôi không nghĩ travel blogger là một cái nghề mà nó là một cơ duyên. Khi có cơ duyên thì mình phải nắm bắt lấy cơ duyên đó.

- Nhìn lại Ngô Hải An của 20 năm trước, anh nhận thấy mình thay đổi lớn nhất ở điểm gì?

Ngày xưa khi mới bắt đầu đi, tôi cũng "ham hố" lắm, thích check-in để khoe, chứng tỏ mình đi được nhiều nơi. Khi những chuyến đi nối nhau, mình gặp những con người, những sự cố, những câu chuyện, những mảnh đời trong hành trình, tôi bắt đầu thay đổi.

Đến thời điểm này, tôi muốn đi để chia sẻ, học hỏi, lắng nghe nhiều hơn. Tôi luôn mong mọi người hãy đi khi có cơ hội, bởi vì khi đi mình sẽ học được những bài học của cuộc đời.

Có câu: "Thế giới là một quyển sách, ai không đi chỉ đọc được một trang", "Những chuyến hành trình bất tận sẽ dẫn bạn đến những chân trời mới",... phải đi mới biết được thế giới mênh mông và mình nhỏ bé nhường nào, nhưng ngược lại mình không thấy tự ti mà sẽ tự tin hơn. Đó là những giá trị tôi thấy được của những chuyến đi.

travelmag (5)

- Phải chăng sau mỗi chuyến đi, những cuộc gặp gỡ, nhân sinh quan của con người cũng dần thay đổi?

Chắc chăn sau mỗi chuyến đi, nhân sinh quan của con người sẽ thay đổi. Như hiện tại, tôi đang đi chậm lại, thích tìm hiểu, cảm nhận về chiều sâu hơn. Khi đến một vùng đất, tôi không muốn lướt qua nó mà muốn chạm vào nó, gặp gỡ những con người ở đó, nghe những câu chuyện về họ, cuộc đời họ, từ đó rút ra được những bài học về số phận con người để dần thay đổi, hoàn thiện mình.

Nếu trước đây tôi háo thắng thì bây giờ điềm tĩnh hơn, trước đây khoe mẽ thì giờ đây tôi đã khiêm tốn hơn. Tôi nghĩ những chuyến đi có rất nhiều giá trị.

- Anh từng nói: “Những chuyến đi không đơn thuần là những ngắm cảnh mà tìm kiếm trải nghiệm và bản ngã của mình”, giờ đây anh đã giải đáp được câu hỏi này chưa?

Tôi nghĩ hiện tại mình đã giải đáp được rồi. Tuy nhiên, bản thân có làm được điều đó một cách tốt nhất hay không thì vẫn phải cần những chuyến đi dài.

Giống như mỗi ngày, chúng ta cần phải tiếp thêm năng lượng bằng cách ăn uống, lao động, làm việc. Những chuyến đi cũng là một cách để tôi nuôi dưỡng những trải nghiệm, bản ngã của mình, giống như một loại năng lượng.

travelmag (4)

- Trên hành trình rong đuổi những cung đường, bước chân trải dài trên mảnh đất hình chữ S và nhiều nơi trên thế giới, anh có đánh rơi điều gì khiến bản thân cảm thấy tiếc nuối?

Tôi nghĩ mình có tiếc nuối, nhưng rất khó để định nghĩa cái tiếc nuối này là gì. Nếu ở thời điểm 5 - 7 năm trước, điều tiếc nuối của tôi là ít dành thời gian cho gia đình hơn. Nhưng bây giờ tôi hiểu câu chuyện theo một hướng khác. Khi có những chuyến đi, bản lĩnh của tôi dần lớn hơn, nó giúp tôi biết cách dạy con cái sau này và xây đắp, nuôi dưỡng một gia đình hạnh phúc. Ngoài ra, những chuyến đi giúp tôi biết trân trọng những khoảnh khắc về nhà với ba mẹ, gia đình.

Vì vậy, bây giờ tôi không cảm thấy tiếc nuối nữa mà bản thân tự cố gắng hết sức để không lãng phí thời gian và những khoảnh khắc sum họp, vui vầy bên người thân, gia đình. Cứ hễ rảnh là tôi chạy về thăm ba mẹ, dành thời gian cho con cái, gia đình.

- So với lúc trước, sự đam mê, nhiệt huyết trong anh có dần rơi rớt? Thay vào đó là những lo toan trong cuộc sống bộn bề?

Tôi thấy càng lúc mình càng đam mê nhiều hơn, bởi tôi ngộ ra một điều, những chuyến đi không đơn thuần là để ngắm cảnh, mà là đi để trải nghiệm, học hỏi và khiến cuộc sống trở nên hạnh phúc hơn.

Nếu ngày xưa tôi một mình một ngựa thì bây giờ đưa cả gia đình mình đi, tôi muốn con cái có những hiểu biết về thế giới rộng rãi bên ngoài. Khi gia đình đi cùng nhau, trải qua những khó khăn, diễn biến trên hành trình, chúng tôi thấu hiểu nhau, yêu thương nhau nhiều hơn.

Mọi người cũng dần nhận ra, ngày xưa tôi đi không chỉ là chơi bời mà còn đi để học hỏi. Vậy nên những chuyến đi với tôi rất tuyệt vời, chắc vĩnh viễn không bao giờ tôi ngừng đi.

travelmag (1)

- Với những nơi đã qua, những người đã gặp, ai là người để lại ấn tượng sâu sắc trong anh?

Ôi nhiều lắm, giờ tôi khó mà nói hết được. Có thể đó là một người Mông ở Mường Tè, Lai Châu, khi xe tôi hết xăng, anh ấy đi ngang qua, ngừng lại đổ xăng giúp.

Tôi đã đi đến Pakistan, gặp được Sherkhan, người đàn ông duy nhất thoát chết trong vụ thảm sát của phiến quân Taliban, chứng kiến 16 người bạn mình bị giết và nghe ông ta kể về khoảnh khắc sinh tử kinh hoàng đó. Tôi cũng từng đi vào ngôi làng Shimshal và gặp những con người đặc biệt, như Amin Ulanh Baig, người đàn ông đầu tiên trên thế giới leo lên đến đỉnh K2 (đỉnh cao nhì thế giới sau Everest) mà không sử dụng bình oxy.

Cứ qua một nơi, tôi gặp được rất nhiều con người, nhiều đến nỗi không thể nào nhớ hết.

- Không ai nghĩ chàng trai 20 năm trước thi trượt đại học có thể gặp được đức Giáo hoàng, Tổng thống Mỹ và vô số người nổi tiếng. Nhìn lại thuở mới bắt đầu, anh đối mặt thế nào với những lời miệt thị, bị nói là kẻ lông bông, vô công rỗi nghề?

Thật tình khi đó, tôi cũng bị coi thường dữ dội lắm, vì do bản thân mình thôi. Ngày đó tôi học không giỏi, thi rớt Đại học, nguyên giai đoạn đó cứ đi lông bông đến nỗi gia đình còn không tin tưởng vì cả nhà ai cũng ổn định, có mình tôi là lông bông không ra gì.

Nhưng tôi nghĩ cái gì cũng có hai mặt của nó. Khi có những lời chê bai, chỉ trích, mình phải lắng nghe và tự thay đổi. Đến giờ nhìn lại, những điều đó đều là một phần ý nghĩa trong cuộc sống của tôi. Bản thân tôi cũng chưa bao giờ cảm thấy kiệt sức hay nản lòng vì những điều này.

travelmag (2)

- Thuở ban sơ, anh đi vì đam mê khám phá, sau đó là kết hợp kinh tế để nuôi sống bản thân, hiện tại mục đích tìm kiếm những câu chuyện hay, vậy tương lai mục tiêu này sẽ là gì?

Trong tương lai, tôi vẫn sẽ tiếp nối những chuyến đi để nuôi dưỡng đam mê và sự trải nghiệm. Tôi cho rằng đây cũng là một cách để bản thân nuôi dưỡng con cái tốt hơn và làm cho gia đình hạnh phúc. Bên cạnh đó, tôi cũng sẽ tiếp tục phát triển công ty chụp ảnh của mình.

Về kế hoạch, khoảng 5 năm nữa, tôi sẽ làm một cái homestay ở Bảo Lộc quê mình, tôi muốn đón mọi người ở khắp nơi về đó và giao lưu với họ.

- 20 năm sống với đam mê xê dịch, giờ đây anh mong cầu điều gì? Còn điều gì trong lĩnh vực travel blogger mà anh chưa thực hiện được?

Tôi nghĩ bản thân cũng không mong mỏi gì nữa bởi mọi thứ đang đủ đầy với mình rồi. Tuy nhiên, tôi vẫn muốn xây dựng một quỹ từ thiện hoặc quỹ phi chính phủ để làm các hoạt động tuyên truyền về môi trường, giúp đỡ trẻ em và các hoạt động thiện nguyện. Tôi rất thích làm các công việc này, nếu bản thân dư tiền, không phải đi làm nữa chắc tôi sẽ chỉ làm các hoạt động đó thôi.

Còn trong lĩnh vực travel blogger, có vài nơi tôi muốn đi mà chưa được đi, ví dụ như Nam Cực hay Thánh địa Mecca, nhưng tôi không phải đạo Hồi nên không thể đi được. Ngoài ra, tôi muốn đi đến những vùng đất từng xảy ra chiến sự để ghi nhận lại những điều đã xảy ra ở đó.

Ví dụ như tôi muốn đến Israel, Palestine, dải Gaza, Myanmar,... những đất nước có sự thay đổi để lắng nghe những câu chuyện, con người và số phận của họ. Tôi muốn mình là người kể lên những câu chuyện đó.

Minh Tuyền