Với tôi, Sài Gòn là nơi gắn liền với công việc nhiều hơn là nơi tôi sống. Việc bay đi bay lại giữa Hà Nội và Sài Gòn một cách vội vã khiến tôi chưa từng thích. Thế nhưng với tôi, Sài Gòn lại là điều dễ thương vô cùng khi thỉnh thoảng tôi vẫn nói với bạn bè rằng “nhớ Sài Gòn quá”, chỉ muốn chạy ùa vào để hít hà mảnh đất này mà thôi.

Một người thân của tôi ở Sài Gòn đang kẹt lại Hà Nội vì chuyến đi công tác vội hồi tháng đầu 7 khi Sài Gòn đang ở những ngày gồng mình chống dịch. Hơn 1 tháng bị “kẹt” lại ở Hà Nội, bạn từng rất nhiều lần bảo tôi, bạn nhớ Sài Gòn.

“Tháng Sài Gòn vừa 'trở nặng', mình lại có chuyến đi đột xuất mà đến bây giờ vẫn chưa quay về được. Nhớ Sài Gòn quay quắt chỉ muốn về thật nhanh dù biết lúc này về cũng chỉ chôn chân trong nhà. Thương Sài Gòn những ngày gồng lưng để mau khoẻ lại”.

Minimal New Collection Instagram Post (2)

Những ngày vừa qua, cả nước đều hướng về Sài Gòn. "Hòn ngọc viễn Đông" sôi động giờ đang khó khăn. Những hình ảnh ngập tràn mạng xã hội với nhiều thương đau khiến người ta dần có cái nhìn khắt khe với Sài Gòn.

Khi thành phố bắt đầu đóng cửa các chợ đầu mối, thói quen đi chợ hàng ngày dần thay đổi. Và điều dễ hiểu, chúng ta thấy người dân đổ xô đi siêu thị mua thực phẩm. Cơ man nào là thực phẩm đông lạnh, rau củ… được chất đầy trên xe. Ai cũng mang nặng tâm lí sợ hãi mặc dù tin tức vẫn “ra rả” rằng “Vẫn sẽ đảm bảo cung cấp đủ lượng rau củ, thịt cá…”.

Tất nhiên, trong cơn hoang mang và lo lắng, họ không còn đủ bình tĩnh để nhớ rõ rằng kể cả lúc giãn cách chúng ta vẫn có thể ra ngoài mua nhu yếu phẩm, thuốc men. Hay thời gian này, vẫn sẽ có lực lượng chức năng “đi chợ hộ”. Siêu thị vẫn sẽ mở. Hết hôm nay ngày mai sẽ có tiếp… Thế nhưng ai cũng có thể hiểu được, tất cả chỉ là tâm lý chung – sợ hãi mà thôi.

Ấy vậy mà tôi thường thấy những lời chỉ trích, nặng có, nhẹ có chỉ vì muôn vàn câu hỏi vì sao. Và có lẽ những con người đấy cũng đã từng sống trong cảnh thấp thỏm lo âu như Sài Gòn bây giờ. Và cũng có những người chưa từng trải qua cảm giác dịch bệnh đột ngột ập tới như thế nào.

Con người đang sống chung với rác thải (1)

“Tại sao dập dịch gì mà hơn 2 tháng nay số ca càng ngày càng tăng?”

“Đang dịch tại sao cứ đổ xô ra đường như vậy?”

“Trời ơi, đừng đổ xô đi siêu thị như vậy nữa mọi người ơi. Rồi lại có ổ dịch mới đấy”

“Ý thức kém vậy”

Chỉ trích? Có

Bĩu môi? Có

Tặc lưỡi, lắc đầu? Có

… Liệu khi nói những lời như vậy, bạn có tự hỏi, bạn có ở đây, cùng họ thời gian này? Bạn có đang trải qua những gì đang diễn ra ở nơi sôi động, phồn hoa bậc nhất giờ lại khó khăn, gồng lưng chống chọi với thương đau? Đừng vội buông những lời sát thương làm nặng trĩu lòng nhau… đồng bào của nhau mà!

Khi ngồi viết những lời này, tôi biết Sài Gòn đang bước vào “cuộc chiến quyết định”. Thương Sài Gòn và thực sự không dám nhìn những hình ảnh tang tóc những ngày qua. Tôi có người thân ở Sài Gòn, có người tôi thương nhất, có bạn bè, có đồng nghiệp… chính vì thế câu hỏi về việc “bao giờ Sài Gòn sẽ bình thường trở lại” ngày nào cũng thường trực trong tôi. Tôi luôn hỏi bạn, rằng “Có buồn khi không được ở gần Sài Gòn ngay lúc này”, bạn vẫn luôn trả lời “Rồi sẽ về và ôm Sài Gòn, vỗ về, yêu thương”.

Một Sài Gòn từng náo nhiệt đến thế!

Hàng ngày, những con số “nhảy múa” không ngừng trước mặt về việc những ca nhiễm bệnh mới, những người tử vong do Covid-19 khiến ai nấy đều giật mình. Đừng mang nặng tâm lí kì thị, đừng mang nặng tâm lí đánh đồng mọi thứ. Đừng mạng nặng tư tưởng bài xích, việc trước mắt chính là làm sao để cùng chung tay đẩy lùi dịch bệnh, và để có đủ sức mạnh chống dịch, chúng ta cần biết đoàn kết, yêu thường, đùm bọc, sẻ chia…

Tâm lý mặc cảm, sợ hãi người khác bị ruồng rẫy hay từ chối giúp đỡ đã vô tình làm cho vấn đề ngày càng nghiêm trọng. Sự kì thị càng tăng cao làm người ta buông ra những câu vô tình.

Đau không? Có chứ

Xót không? Có chứ

Khi MXH tràn lan những lời mỉa mai về một bức ảnh các chiến sĩ đi chợ hộ, đưa đồ tới tận nhà của người dân, tôi lặng đi. Có hay chăng việc những anh hùng bàn phím vẫn mặc kệ những đau thương hay mất mát đã trải qua trong thời gian vừa rồi mà ngồi “múa may quay cuồng”. Có hay chăng việc họ thích mỉa mai, chọc ngoáy ở những “nỗi đau” mà họ chưa thể trải qua. Có hay chăng việc họ thích phê bình một điều gì đấy vì với họ, đấy là điều đầu tiên họ nghĩ ra trong đầu?

Ảnh chụp Màn hình 2021-09-06 lúc 22.20.46

Chưa bao giờ tôi thấy Sài Gòn căng mình tới như vậy. Gần 3 tháng giãn cách xã hội và gần 1 tháng “giới nghiêm”, và phía trước còn gần 1 tháng sống thật chậm để có thể đưa mọi thứ trở về như trước. Tôi biết, người Sài Gòn vốn hào sảng, thế nhưng không có nghĩa là họ luôn xuề xoà trong suy nghĩ cũng như cách sống.

Lo lắng không? Có chứ

Bất an không? Có chứ

Ai nấy đều hiểu rằng, gần 1 tháng cuối cùng này sẽ thực sự là thời điểm quan trọng, thành hay bại đều do ý thức của mỗi người. Tôi biết rằng, ở đâu đó vẫn còn những cá nhân chưa thực sự “đẹp”, thế nhưng đừng vội vàng buông lời trách móc họ mà hãy hiểu và cảm thông. Hãy biết cảm thông và đừng quá thờ ơ, tránh né hay buông lời chỉ trích. Đôi khi chỉ là những lời “Chừng nào hết bệnh, đi ăn nhé”, “Gắng lên, rồi sẽ khoẻ nhanh thôi mà”, “Rồi sẽ ổn”… Chỉ là những câu nói bình thường thôi, thế nhưng sẽ là năng lượng tích cực để Sài Gòn mau khoẻ.

Covid đã lấy đi của chúng ta nhiều thứ, sức khoẻ, tài sản, thời gian và để lại nhiều thứ như sự buồn chán, ganh ghét, xấu tính… Nhưng chắc chắn rằng có một điều mà Covid không thể nào lấy đi được, đó chính là tình người.

Ảnh chụp Màn hình 2021-09-06 lúc 22.28.42

Sài Gòn đang ở “trận chiến cuối cùng” để có thể thiết lập lại trạng thái bình thường mới? Cái cột mốc ngày 15/9 tới đây sẽ quyết định? Những ngày vừa qua, câu mà tôi bắt gặp mọi người nói nhiều nhất chính là “Sài Gòn sẽ làm được”. Chắc chắn Sài Gòn sẽ lại nhộn nhịp trở lại, tôi sẽ lại tung tăng nắm tay bạn ở Sài Gòn, sẽ ngồi lê la hàng quán ở vỉa hè…

Nhanh thôi. Thế nhưng đừng vội vã nhé. Thương Sài Gòn. Thương những điều nhỏ bé ở mảnh đất này.

Cố lên nhé Sài Gòn ơi!

Tiên Nữ

Nguồn: Ảnh Nguyễn Viết Thương